Chuyên mục
Tên Tuổi

Rocky 1976 – Câu chuyện đầy cảm hứng cho những người bình thường đang xây tên tuổi

Mỗi khi nhắc đến những nhân vật có thể ảnh hưởng tới cách người ta nghĩ về hành trình xây dựng tên tuổi, Sylvester Stallone luôn là 1 trong những người mà tôi nghĩ đến đầu tiên.

Quá khứ vô danh của 1 biểu tượng điện ảnh

Có thể bây giờ, khi nhắc đến Sylvester Stallone, người ta sẽ hình dung ngay tới 1 trong những biểu tượng sống của điện ảnh Hollywood. Dù đã 80 tuổi, ông vẫn diễn xuất đều, có những dự án mới, liên tục làm việc và tiếp tục cống hiến. Ông đã từng giành tới 24 giải thưởng, 25 đề cử trong đó có 2 giải Oscar.

Nhưng không phải ai cũng biết đến quá khứ vô danh đầy cơ cực của Stallone, và những thứ ông có được ngày hôm nay không đến từ những may mắn tình cờ.

Quay ngược thời gian về năm 1975, khi đó Stallone dù đã 29 tuổi, đáng lẽ đối với 1 diễn viên thì đó sẽ là độ tuổi đủ chín, đẹp nhất cuộc đời. Nhưng tuổi 29 của ông ở đáy xã hội đúng nghĩa luôn. Nghèo, thấp nghiệp, sống chật vật tại New York, tài khoản ngân hàng vài chục đô, có lúc đã phải bán cả chú chó thân yêu của mình để lấy tiền sống qua ngày. Đó là cuộc sống của Stallone lúc đó.

Ông từng bị từ chối hàng trăm lần trong các buổi casting chủ yếu chỉ vì ngoại hình của ông. Do 1 chấn thương bẩm sinh, Stallone bị liệt nửa bên trái khuôn mặt vĩnh viễn, khiến môi trễ xuống và tạo ra giọng nói méo đặc trưng sau này. Mặc dù trước đó học ngành kịch nghệ tại Đại học, khiến ông có niềm tin mình có thể theo đuổi diễn xuất, nhưng thực tế lại diễn ra với ông rất phũ phàng. Đã có thời điểm, ông trở thành người vô gia cư và phải ngủ tại bến xe buýt.

Tiền không có. Công việc ổn định cũng không. Để sống sót, Stallone làm đủ nghề, từ dọn chuồng thú ở sở thú, bảo vệ rạp chiếu phim, cho tới diễn những vai cực nhỏ hoặc không tên trong các bộ phim hạng thấp. Ông không có thế lực chống lưng, không có danh tiếng, không có tiền, chỉ có 1 thứ duy nhất: Sự lì lợm và 1 niềm tin rằng cuộc đời của mình vẫn còn có lối ra.

Và lối ra ấy đã đến sau khi ông xem được 1 trận quyền anh định mệnh.

Trận quyền anh định mệnh

Có thể rất nhiều người đã biết về huyền thoại quyền anh Muhammad Ali. Vào những năm 1975, anh được xem như 1 huyền thoại sống, nổi tiếng cả thế giới đối với bộ môn này với hơn 1 thập kỷ chễm chệ ngồi trên ngai vàng. Nhưng 1 võ sĩ vô danh mang tên Chuck Wepner đã có 1 trận đấu để đời với Muhammad Ali ở thời điểm đó, khi người này dù cho không có ai đặt cửa thắng, nhưng trái với dự đoán của khán giả, Wepner không gục ngã hay đầu hàng sớm. Ông có thể trụ tới gần hết trận đấu và thậm chí còn đánh ngã Muhammad Ali 1 lần.

Khi trận đấu kết thúc, dù cho Wepner vẫn là người thua cuộc, nhưng ông được khán giả đứng dậy vỗ tay vì những nỗ lực đáng được tôn vinh đến từ 1 người vô danh khi đứng trước 1 tượng đại. Trận đấu này đã được Stallone xem được và gần như ngay lập tức thổi bùng ngọn lửa cảm hứng ở trong anh. Stallone nhận ra đôi khi con người ta không nhất thiết phải chiến thắng mới có thể trở thành người hùng, việc không gục ngã lại trở nên quan trọng rất nhiều.

Stallone bị ám ảnh bởi trận đấu và đã dành ra 3 ngày liên tục để viết xong kịch bản cho Rocky – bộ phim đầu tay của mình. 1 kịch bản 90 trang giấy chỉ được viết ra trong thời gian ngắn thể hiện điều gì? Đó có thể là tất cả những cảm xúc chất chứa, những tủi hờn bao tháng năm nếm trải đến từ chính anh – 1 người diễn viên vô danh đang phải vật lộn trong nghèo khổ. Anh đã nén nó lại và trút lên những trang giấy, biến nó thành 1 kịch bản đầy sống động.

Vấn đề lớn tiếp theo, đó chính là kịch bản Stallone viết dù chỉ trong 3 ngày nhưng quá đỗi xuất sắc. Sau đó nó được rất nhiều hãng phim quan tâm. Nhưng, họ chỉ muốn mua kịch bản, và muốn giao vai diễn nhân vật chính Rocky cho 1 ngôi sao lớn khác.

Stallone đã từ chối tất cả những lời đề nghị này.

Mặc dù vẫn đang sống trong nghèo khó và vô danh, nhưng Stallone muốn được là nhân vật chính trong kịch bản của mình. Mục đích của anh không phải là tiền, mục đích là chứng minh con đường diễn xuất của mình đã lựa chọn bao năm tháng qua là đúng. Anh muốn có 1 cơ hội để trở thành nhân vật chính, trong chính câu chuyện của mình viết ra. Và có lẽ cũng chính vì vậy, anh viết kịch bản Rocky ngay từ đầu là dành cho chính mình.

Đây là 1 canh bạc tất tay. Stallone cuối cùng đã chấp nhận bán kịch bản với mức giá thấp hơn rất nhiều. Thay vì hàng trăm nghìn đô, anh nhận lại chỉ 35.000$ cho kịch bản của mình. 1 cái giá đã giảm 90%. Chỉ để đổi lấy đặc quyền mình được đóng vai nhân vật chính. Đương nhiên là với 1 diễn viên vô danh, nhà sản xuất đã hạn chế kinh phí lúc đó chỉ còn 1,1 triệu đô cho việc tạo ra bộ phim. Mặc dù với 1 kịch bản tiềm năng như vậy, có thể đầu tư lớn hơn rất nhiều.

Stallone đã nắm bắt cơ hội này. Và những gì về sau đã trở thành lịch sử. Rocky trở thành hiện tượng toàn cầu, thành công cả về phòng vé lẫn chuyên môn với giải Oscar cho bộ phim hay nhất.

Stallone từ 1 người vô danh đã trở thành biểu tượng, với câu chuyện về 1 người không chịu gục ngã, dù cho phía trước là thất bại.

Cho những người không chịu bỏ cuộc

Không phải ai sinh ra cũng là thiên tài.

Không phải ai sinh ra cũng có gia đình làm bệ đỡ vững chắc cho sự nghiệp.

Không phải ai cũng có may mắn vô tình nhận ra đam mê của mình từ rất sớm, có năng khiếu với nó, để khi bước vào tuổi đôi mươi, đã có kinh nghiệm học tập và làm việc trong lĩnh vực từ hàng chục năm trước đó.

Không phải ai cũng có những quyết định đúng đắn liên tục, được gặp những người thầy giỏi, được ưu ái dành tặng cho những cơ hội, được có 1 gương mặt dễ chịu, những giọng nói dễ nghe, những “lá bài” đẹp giúp trò chơi cuộc sống dễ chơi hơn.

Đôi khi chúng ta chỉ là những người bình thường, vô danh, đầy những khiếm khuyết, thiếu thành công thừa thất bại.

Nhưng chỉ cần chúng ta không chấp nhận bỏ cuộc, tiếp tục sinh tồn và sống sót, tiếp tục gõ từng cái cửa dù có thể chẳng bao giờ nó sẽ mở ra, tiếp tục gồng mình bước lên từ đáy vực, tiếp tục đứng dậy dù đã vấp ngã bao nhiêu lần đi nữa,…

Có thể cả đời chúng ta sẽ chẳng bao giờ rực rỡ, nhưng chẳng sao cả. Điều ngược lại cũng có thể xảy ra. Những khó khăn, đau đớn, vết thương chúng ta phải chịu ngày hôm nay, chỉ cần 1 lần thành công và toả sáng, nó sẽ trở thành 1 câu chuyện truyền cảm hứng và giúp chúng ta đổi đời.

Cuộc sống vốn không công bằng. Nhưng chúng ta vẫn luôn có quyền lựa chọn. Bỏ cuộc hay đi tiếp luôn luôn là sự lựa chọn mà chúng ta có thể làm chủ.

Tôi cũng là 1 kẻ vô danh, đang lầm lũi tiến từng bước để có thể được thừa nhận, thông qua những giá trị mà tôi vẫn đang nỗ lực mỗi ngày để có thể mang lại cho cộng đồng. Tôi cũng đã từng gặp rất nhiều thất bại, sai lầm, mất mát. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi không nghĩ rằng 1 ngày nào đó mình có thể trở thành người nổi tiếng và có tầm ảnh hưởng như Stallone, nhưng tôi có con đường riêng của mình. Và tôi biết rằng chỉ cần mình không bỏ cuộc, thì con đường đó sẽ còn có tiềm năng phát triển vô hạn.

Tôi cũng mong bạn hãy đồng hành cùng tôi. Chúng ta cùng xây dựng tên tuổi của mình. Đừng vô danh.

Avatar photo

Bởi Hạ Hồng Việt

Tôi giúp mọi người tự xây thương hiệu cá nhân trên Internet

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *